Cuối tháng Một, Ninh Bình đón chúng tôi bằng một kiểu thời tiết rất riêng: se lạnh vừa đủ để người ta muốn khoác thêm áo, nhưng lại dễ chịu đến mức chỉ cần hít một hơi cũng thấy lòng nhẹ đi. Hai ngày 30 và 31/01/2026, toàn thể các thành viên ExtendMax và gia đình có mặt tại Vedana Resort để cùng nhau khép lại một năm cũ và mở ra một năm mới theo cách giản dị nhất: đi cùng nhau, ăn cùng nhau, cười cùng nhau, và giữ lại cho nhau thật nhiều kỷ niệm.
Chuyến đi năm nay không dài. Nhưng lạ là, đôi khi những hành trình ngắn lại có khả năng “lưu” trong trí nhớ lâu hơn. Có lẽ vì nó không bị kéo dài đến mệt, không bị nhồi nhét quá nhiều thứ phải làm, mà vừa đủ để mọi người được sống chậm lại một chút.
Buổi sáng ngày 30, đoàn bắt đầu với chuyến tham quan chùa Bái Đính. Khi xe vừa dừng, cảm giác đầu tiên là sự rộng lớn. Nơi ấy không chỉ rộng theo nghĩa không gian, mà còn rộng theo kiểu khiến người ta tự nhiên nhỏ lại, nói khẽ hơn, bước chậm hơn.
Chùa Bái Đính có một sự trang nghiêm rất lạ, tượng phật to lớn vàng son rực rỡ. Mỗi lối đi, mỗi bậc thềm, mỗi mái cong đều là các kiến trúc mới xây nhưng như được đặt vào đúng vị trí của nó từ rất lâu rồi. Đoàn người đi cùng nhau, nhưng mỗi người lại có một nhịp riêng. Có người thích dừng lại lâu trước những tượng lớn, có người thích nhìn lên những dãy hành lang dài, có người chỉ đơn giản là bước chậm để tận hưởng cảm giác yên tĩnh hiếm hoi.
Có những khoảnh khắc không ai nói gì, nhưng lại không hề gượng. Ở những nơi như thế, sự im lặng không phải là khoảng trống. Nó là thứ làm đầy.
Rời Bái Đính, xe đưa cả đoàn về Vedana Resort. Và từ khoảnh khắc bước xuống, ai cũng có thể cảm nhận được sự khác biệt của nơi này. Vedana không ồn ào. Vedana chọn cách khiến người ta thư giãn bằng cảnh quan xanh mát, những tòa nhà với màn rèm hoa giấy rực rỡ và một bầu không khí giống như ai đó vừa tắt bớt tiếng ồn trong đầu mình.
Có người vừa đến đã tranh thủ chụp ảnh. Có người kéo vali vào phòng rồi đi dạo. Có người ngồi yên một lúc ở khu vực sảnh, nhìn qua ô cửa kính lớn thấy trời Ninh Bình dịu như một bức tranh.
Tôi luôn nghĩ, những chuyến đi tập thể đẹp nhất là khi người ta được sống một cách tự nhiên như "hơi thở". Mọi thứ tự nhiên mà thành. Và Vedana là kiểu nơi khiến mọi thứ dễ tự nhiên.
Buổi chiều trôi qua nhanh, có lẽ vì ai cũng bận rộn theo cách riêng: người chỉnh lại váy áo cho buổi tối, người đi tìm góc chụp hình, người ngồi với nhau nói chuyện. Những câu chuyện không cần lớn. Chỉ là “dạo này em thế nào”, “năm nay vất vả thật”, “nhớ hồi mới vào công ty không”, “chị thấy chỗ này đẹp quá”.
Đến tối, Gala Dinner bắt đầu. Nếu phải chọn một từ để nói về đêm đó, tôi nghĩ là: ấm áp.
YEP 2025 ExtendMax tại Vedana Resort Ninh Bình là hành trình ấm áp với Bái Đính – Gala Dinner – Cúc Phương, lưu lại nhiều khoảnh khắc đáng nhớ.
Không phải kiểu ấm của ánh đèn, mà là ấm của con người. Một tập thể khi đứng cạnh nhau đủ lâu sẽ có một thứ năng lượng rất khó giải thích: chỉ cần nhìn nhau thôi cũng thấy thân thuộc. Và đêm Gala chính là lúc thứ năng lượng đó lộ rõ nhất.
Sân khấu phía sau nổi bật với chữ ExtendMax, ánh đèn xanh tím rực rỡ. Mọi người đứng chụp hình liên tục, như thể sợ chỉ cần quay đi một chút là sẽ bỏ lỡ mất khoảnh khắc đẹp nào đó.
Có những bức ảnh mà ai nhìn cũng bật cười vì quá “đúng chất”. Có những bức ảnh lại khiến người ta bất ngờ vì thấy đồng nghiệp của mình hôm nay… đẹp hơn hẳn ngày thường. Và cũng có những bức ảnh đơn giản chỉ là một nhóm đứng cạnh nhau, nhưng nhìn vào lại thấy một sự gắn bó rất thật.
Một phần quan trọng trong đêm Gala là vinh danh và trao chứng nhận.
Khoảnh khắc ấy luôn có một sức nặng đặc biệt. Không phải vì giấy chứng nhận, mà vì ý nghĩa của việc được gọi tên giữa một tập thể. Khi một người bước lên sân khấu, cả khán phòng nhìn theo. Có người cười. Có người vỗ tay rất to. Có người lặng đi một chút, như thể đang nhớ lại những gì người kia đã trải qua trong năm.
Các thành viên xuất sắc của ExtendMax và Giám đốc Đối ngoại Đỗ Thị Ngân (ngoài cùng bên trái)
Có những nụ cười rạng rỡ. Có những ánh mắt hơi đỏ. Có những cái bắt tay chặt. Có những khoảnh khắc mà ai đứng dưới cũng thấy tự hào thay, dù không nói ra.
Nhưng Gala Dinner không chỉ có những giây phút trang trọng. Nó còn có những tiếng cười rất đời.
Những tấm bảng cầm tay với câu chữ vui vui, những khoảnh khắc mọi người đứng sát nhau hơn để “lọt vào khung hình”, những lần ai đó đang chụp thì người khác chạy vào phá cho vui. Có cả những đứa trẻ xuất hiện, khiến bầu không khí tự nhiên mềm lại, gần gũi hơn. Có những lúc người lớn nghiêm túc bỗng trở thành… dễ thương lạ.
Bàn tiệc hôm đó đầy món. Nhưng thứ “đầy” nhất vẫn là những câu chuyện
Bàn tiệc hôm đó đầy món. Nhưng thứ “đầy” nhất vẫn là những câu chuyện. Người ta cụng ly, người ta cười, người ta nhắc lại những chuyện đã qua trong năm. Có những câu nói tưởng nhỏ nhưng lại khiến người khác nhớ rất lâu.
Một điều đáng yêu của YEP năm nay là mọi người có vẻ không vội. Không ai “chạy” khỏi bàn tiệc để làm việc gì đó. Không ai cầm điện thoại quá nhiều. Ai cũng hiện diện, thật sự.
Khi đêm đã muộn, vẫn còn những nhóm nhỏ đứng lại chụp ảnh, trò chuyện, đi dạo. Vedana lúc đó yên đến mức nghe rõ tiếng bước chân trên sàn gỗ. Và cũng chính lúc đó, người ta nhận ra: đôi khi điều quý nhất không phải là chương trình hoành tráng, mà là một buổi tối được ở cạnh nhau, không cần mục đích gì khác.
Sáng 31/01, đoàn rời resort để đi rừng Cúc Phương.
Nếu Bái Đính cho người ta sự tĩnh tại, Vedana cho người ta sự thư giãn, thì Cúc Phương cho người ta một thứ rất khác: cảm giác được “thở”.
Rừng Cúc Phương xanh một màu xanh sâu. Không phải xanh kiểu công viên, mà là xanh kiểu thiên nhiên lâu năm. Có những thân cây cao đến mức ngẩng lên phải mất vài giây mới thấy được ngọn. Có những đoạn đường đi bộ khiến người ta vừa bước vừa nói nhỏ, vì sợ làm động không gian.
Đi giữa rừng, tự nhiên ai cũng chậm lại. Những câu chuyện cũng chậm lại. Không phải vì hết chuyện để nói, mà vì cảnh khiến người ta muốn nhìn nhiều hơn.
Có người tranh thủ chụp ảnh. Có người chỉ lặng lẽ đi. Có người đi cạnh nhau, không nói gì nhưng không hề ngượng. Có những khoảnh khắc chỉ cần đứng lại nhìn rừng, cũng thấy lòng mình… sạch hơn một chút.
Cúc Phương không phải nơi để “check-in cho xong”. Nó là nơi để nhớ rằng mình đang sống. Và giữa nhịp làm việc thường ngày, một buổi sáng như vậy giống như một món quà.
Trưa hôm đó, đoàn quay lại, kết thúc chuyến đi.
Không ai nói “tiếc quá”, nhưng ai cũng có vẻ hơi luyến. Có lẽ vì hai ngày này đã làm được điều mà nhiều tháng bận rộn không làm được: kéo mọi người lại gần nhau hơn, theo cách nhẹ nhàng nhất.
YEP 2025 của ExtendMax tại Vedana Resort Ninh Bình không phải là một chuyến đi để khoe. Nó là một chuyến đi để giữ.
Giữ những khoảnh khắc mọi người đứng cạnh nhau dưới ánh đèn sân khấu.
Giữ tiếng cười bên bàn tiệc.
Giữ cảm giác se lạnh của Ninh Bình.
Giữ màu xanh của Cúc Phương.
Giữ một đoạn ký ức mà sau này khi nhìn lại ảnh, ai cũng sẽ thấy: à, năm đó mình đã thật sự vui.
Và có lẽ, đó là lý do Year End Party luôn có ý nghĩa. Không phải vì nó đánh dấu hết năm. Mà vì nó nhắc rằng: chúng ta đã đi qua một năm cùng nhau. Và vẫn còn ở đây, cùng nhau.
Giữ một đoạn ký ức mà sau này khi nhìn lại ảnh, ai cũng sẽ thấy: à, năm đó mình đã thật sự vui.





